
MỘT THUỞ HỒN NHIÊN
Thuở hồn nhiên đẹp lắm sân trường
Đuổi bắt bướm ép vào trang vở
Em áo trắng một lần qua cửa
Tay cầm nhành phượng đỏ cợt hồn tôi
Em đi rồi mơ ước bỗng xa khơi
Phượng ở lại với đời tôi lay lắt
Màu đỏ ấy chong mùa hè trong mắt
Cho hồn tôi tỏa nắng giữa sân trường
Dẫu cho màu nắng sáng như gương
Tôi tìm đâu bóng em ngày ấy
Thềm lớp cũ bờ rêu xanh xanh mãi
Dấu chân người tôi nhặt ở trong mơ
Kỉ niệm bây giờ còn ở trong thơ
Màu áo trắng đã trở thành huyền thoại
Em như chim xa rừng không trở lại
Tôi đời cây giữ mãi sắc phượng buồn...
Gửi Học trò
Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò.
Học trò con trai ma quỷ
học trò con gái thần tiên
thầy bắt thần tiên ngồi kèm ma quỷ
Bén hơi, ma quỷ ghẹo thần tiên
lập lòe đom đóm vĩnh cửu
ô mai đổi kẹo bạc hà
Lấm láp trang đời mỗi dày mỗi kịch
tuổi học trò đồng nghĩa với trang thơ
thời gian không mất trắng bao giờ
Câu chuyện học trò không đầu không đuôi
tình ý học trò quả me chua loét
lưu bút mùa hoa phượng cháy không nguôi
Lá thư học trò vu vơ dấm dúi
nỗi nhớ học trò chấp chới suốt đời nhau
đẹp như là không đâu vào đâu
Bốn mùa học trò
Mùa hạ tàn trên lối cỏ
Con dế buồn ngẩn buồn ngơ
Vòng xe trong chiều mưa đổ
Hàng sao nghiêng dáng đợi chờ
Mùa thu rêu phong tường cũ
Lá me lả tả cuối thềm
Có đàn sẻ về đây ngủ
Nghe lời cô giảng dịu êm.
Mùa đông ngạt ngào hương sứ
Ðến trường sớm lạnh co ro
Trang vở tìm từng nét chữ
Thơm tay trắng của học trò.
Mùa xuân sân trường nắng ấm
Tóc ai thả gió chiều xa
Bướm bên đường chừng ngơ ngẩn
Xôn xao áo lụa hai tà.
Trang thơ học sinh
This section is empty.